Một phái đoàn kiểm tra đến nhà trẻ. Các nhân viên phát cho mỗi em một thanh sô cô la hình cô/cậu bé. Đến lượt Vova, nhân viên hỏi:
- Thế cháu thích hình nào
- Hình cậu bé ạ
- Tại sao thế?
- Vì hình cậu bé thì cháu được thêm một mẩu mà các hình cô bé không có.
Thanh tra trên bộ xuống kiểm tra giờ học anh văn, ông ta ngồi bên cạnh Vova.Cô giáo mới đi dạy vì vậy rất hồi hộp.Cô giáo:
- Bây giờ cô sẽ viết 1 câu tiếng anh lên bảng, còn các em hãy cố gắng dịch nó ra tiếng Nga.
Cô giáo đang viết dở câu thì viên phấn bị rơi, cô cúi xuống nhặt và tiếp tục viết cho hết câu.
- Và bây giờ ai sẽ dịch được câu này?
Vova lập tức giơ tay. Cô giáo thì rất run, nhìn quanh lớp nhưng ngoài Vova ra thì chẳng có ai giơ tay cả. Cô giáo đành chỉ định Vova phát biểu.
Vova:
- Giá như mà cái váy nó ngắn hơn ……..
- Cái gì?! Em biến ngay khỏi lớp học!
Vova thu gom sách vở xong dứ dứ nắm đấm vào mặt ông thanh tra:
- Đồ ngu, đã không biết thì đừng có bày trò nhắc bài!
Vova đang phải đeo mặt nạ ôxy quanh mồm nằm trong bệnh viện.
Cô y tá trẻ trung xinh đẹp bước vào lau chùi mặt mũi chân tay cho anh.
- Cô y tá – anh ta thều thào – Cái quả của tôi đen chưa?
Bối rối, cô y tá trả lời:
- Tôi không biết, tôi đến đây để rửa mặt, rửa tay cho anh thôi.
Vova cố ngóc đầu lên thều thào lần nữa:
- Y tá, cái quả của tôi đen chưa?
- Tôi không biết – Cô y tá xấu hổ nói xong chạy ào ra ngoài.
Cô đem chuyện này kể cho y tá trưởng, một người gan dạ. Cô này chạy vào, thể theo yêu cầu bệnh nhân, lột quần anh ta ra xem xét cẩn thận rồi thông báo:
- Không sao đâu! Vẫn bình thường, không đen!
Vova đau khổ cố với tay kéo mặt nạ ôxy ra hỏi lần nữa:
- Y tá, tôi hỏi là hỏi “kết quả xét nghiệm của tôi đến chưa“?